Cậu Ấy Rất Đặc Biệt

Eunji là một y tá. Có lẽ, cô là người Hàn duy nhất không thể nhớ nổi mặt một Idol nào dù bản thân vẫn hay thường dùng âm nhạc để giải trí. Trong chiếc máy nghe nhạc nhỏ xíu màu hồng là những bản Ballad nhẹ nhàng được hát bởi những ca sĩ vô danh đối với cô. Eunji không có ấn tượng tốt về định nghĩa Idol, ai biết được phía sau vẻ hào nhoáng đó có bao nhiêu mặt tối về họ chưa được phơi bày.

Eunji làm việc trong một bệnh viện ở ngoại ô Seoul. Có nhiều cơ hội hơn ở các bệnh viện lớn ở thủ đô nhưng cô nghĩ nơi đây mới là nơi cần mình nhất. Seoul quá ồn ào cho một người yêu thích sự yên tĩnh. Một ngày nọ, cô nghe các y tá khác thầm thì về một Idol đang có mặt trong bệnh viện, họ mong mình sẽ được chọn là người chăm sóc cho anh ta. Cô mỉm cười khẽ lắc đầu đi ngang qua họ. Giờ nghỉ trưa, Eunji mang máy nghe nhạc lên sân thượng hóng mát, đây là thói quen từ lâu của cô. Thường xuyên đối mặt với những khổ sở của bệnh nhân và những đau đớn của gia đình họ, cô phải tìm một nơi thoáng đãng để giải tỏa đầu óc sau giờ làm việc. Nhưng đáng tiếc hôm nay sân thượng không chỉ có mình cô, một người khác đang ngồi tựa lưng vào ban công, trong đôi mắt người đó thể hiện sự mất mát vô cùng to lớn. Cô tiến lại gần dè dặt hỏi:

– Này, anh có sao không? Anh bị đau à?

Người con trai khôi phục lại ánh mắt nhìn cô, một thoáng lúng túng hiện ra trên gương mặt:

– À…à không! tôi chỉ….Cô… không biết tôi đúng không?

Cô cảm thấy kì lạ:

– Tại sao tôi phải biết anh? Anh là ai?

Nghe đến đây, nét căng thẳng trên mặt cậu ta biến mất:

– Không. Tôi chỉ đến thăm bệnh thôi.

– Thăm bệnh sao anh lại lên đây? – cô thắc mắc

Cậu ấy cười nhưng ánh mắt trông thật buồn:

– Bạn tôi là một ca sĩ. Anh ta vừa nhận được tin mình sắp mất đi giọng hát nên cảm thấy vô cùng tuyệt vọng. Tôi không biết phải an ủi anh ấy như thế nào.

Cô mỉm cười nhìn ra cảnh rộng lớn bên ngoài:

– Anh hãy nói với anh ấy: hằng ngày, có rất nhiều người cầu xin thượng chỉ để được sống. Sống là mục tiêu duy nhất của họ dù phải trải qua đau đớn như thế nào khi điều trị. Bạn anh có thể rất buồn khi mất đi một vài thứ quan trọng, nhưng anh ấy vẫn còn có thể theo đuổi ước mơ khác nếu còn sống.

Người đó im lặng một lúc như nghĩ ngợi gì đó rồi đứng dậy chào cô:

– Cảm ơn lời khuyên của cô.

Eunji nhìn theo bóng lưng người vừa đi, dáng vẻ của cậu ta trông rất cô độc. Cô có thể đoán ra cậu ta đang nói về bản thân mình nhưng lại cố che giấu đi. Một người thật đặc biệt, cô thầm nghĩ. Đó là lần đầu Eunji gặp Kyuhyun.

Lần thứ hai gặp lại là khi cô đi kiểm tra một phòng bệnh ở khu VIP vào sáng sớm. Bước vào phòng, cô ngạc nhiên khi thấy bệnh nhân đã thức từ lúc nào. Một bóng lưng cô đơn đang nhìn ra cửa sổ, ngoài kia, những nụ hoa anh đào đầu tiên đang cố sức vươn ra để đón không khí mùa xuân. Nghe tiếng động cậu ta quay lại và Eunji mau chóng nhận ra người mà mình đã gặp lần trước. Cậu ta có lẽ cũng nhận ra cô qua đôi mắt ngạc nhiên và sau đó nở nụ cười. Đó là nụ cười ấm áp nhất mà Eunji từng được thấy. Sau khi kiểm tra một vài thông số, cô thay túi dịch và căn dặn cậu:

– Sau khi thấy túi gần hết thì anh hãy nhấn chuông. Y tá sẽ đến thay túi dịch khác cho anh. Anh không có người thân cùng vào sao? Nếu anh có ngủ quên thì họ sẽ canh chừng được.

Kyuhyun lắc đầu, hyung quản lý phải đi thăm em gái và đã nói đến chiều tối sẽ quay lại, :

– Không sao đâu. Tôi có thể tự lo liệu. Cảm ơn cô.

Eunji mỉm cười:

– Anh cứ ngủ cũng được. Tôi sẽ canh thời gian và đến xem. Anh còn cần giúp đỡ gì không?

– Tôi không ngủ được. – Kyuhyun nói khi vẫn nhìn ra cửa sổ- Cô có thể giúp tôi kéo màn lại không?

Cô gật đầu bước tới kéo tấm màn màu trắng lại rồi bước ra cửa. Chợt nghĩ ra việc gì, cô quay lại. Lấy trong túi ra một chiếc máy nghe nhạc màu hồng, cô mỉm cười đặt nó vào tay Kyuhyun:

– Nếu không ngủ được anh có thể nghe nhạc. Đây là liệu pháp rất tốt cho chứng mất ngủ đấy.

Rồi nhanh chóng bước ra cửa trước vẻ ngơ ngác của cậu.

Buổi chiều, khi đi ngang qua một phòng bệnh nhi, Eunji vô tình nghe thấy một giọng hát quen thuộc nho nhỏ phát ra từ một phòng bệnh. Cô nhận ra nó, là giọng hát trong chiếc máy nghe nhạc của cô, là giọng hát có thể đi sâu vào từng ngóc ngách và xoa dịu những tổn thương trong tâm hồn. Nhìn qua tấm kính nhỏ trước cửa phòng bệnh, Eunji nhìn thấy Kyuhyun đang ngồi trước giường vừa hát vừa xoa đầu một bệnh nhi. Trong lúc đó, cậu bé mỉm cười lắng nghe với vẻ mặt vô cùng thích thú:

– Vì bị bệnh nên em chưa lần nào được đi xem concert của các anh cả.

Kyuhyun nháy mắt véo má cậu nhóc:

– Hãy mau chóng khỏe lại và anh sẽ mời em đến concert của tụi anh lần tới. Được chứ.

Hai người ngéo tay nhau và cùng cười thích thú. Bên ngoài, Eunji bất giác mỉm cười theo. Kyuhyun dặn lại lần nữa trước khi trở về phòng:

– Em phải ngoan ngoãn nghe lời bác sĩ đấy. Như vậy anh mới giúp em xin chữ kí của tất cả các thành viên được.

Cậu bé ngoan ngoãn gật đầu. Eunji vội tránh sang một góc không để bị phát hiện khi Kyuhyun đi qua. Cô lén nhìn theo bóng lưng cậu rồi chợt nhận ra sự vô lý của mình: “Hôm nay mình làm sao ấy nhỉ? Sao mình lại chú ý cậu ta như thế?”. Đang lẩm bẩm tự trách, cô hoảng hốt khi thấy người đi phía trước bỗng dưng khụy xuống. Eunji vội vã chạy đến:

– Anh thấy sao rồi, Kyuhyunsi? Hãy cố chịu đựng, tôi sẽ gọi bác sĩ đến ngay.

Nhưng vừa quay đi thì cánh tay đã bị nắm chặt lại. Kyuhyun nói trong hơi thở khó nhọc:

– Đừng…tôi không sao. Nếu bác sĩ biết tình trạng này thì mai sẽ không cho tôi xuất viện.

– Nhưng anh nên ở lại viện để theo dõi thêm, xuất viện trong tình trạng này rất nguy hiểm.- Cô chau mày nhìn cậu. Mồ hôi rịn ra trên trán cậu và làm ướt đẫm mái tóc chứng tỏ mức độ đau đớn đang rất lớn.

Kyuhyun lắc đầu:

– Tôi có việc phải làm. Tôi phải xuất viện càng sớm càng tốt. Xin cô…

Ánh mắt khẩn thiết của cậu ta làm Eunji do dự. Vì cái gì mà lại tự hành hạ bản thân như vậy? Cô không thể hiểu. Trên đời này còn có thứ quan trọng hơn sinh mạng sao.

Nhưng cuối cùng, cô vẫn giúp đưa cậu về phòng. Nhìn sắc mặt trắng bệch vì cố kiềm nén cơn đau, cô thở dài:

– Được. Bây giờ tôi sẽ giúp anh tiêm thuốc giảm đau nhưng anh  phải hứa nếu qua 1 giờ nữa mà cơn đau không giảm thì phải gọi cho tôi. Được không?

Kyuhyun gật đầu nhìn cô cảm kích:

– Cảm ơn.

Hôm sau, cậu ta xuất viện. Sau đó, Eunji thường nghĩ về người con trai kì lạ ấy. Trong mắt cậu ta ẩn chứa nhiều bí mật, nỗi đau và một sự kiên cường khó tin. Cô bắt đầu tìm hiểu thông tin về cậu, một Idol , điều mà cô chưa từng nghĩ mình sẽ làm trước đây. Eunji tự nhủ nếu có cơ hội gặp nhau một lần nữa cô sẽ nói cho cậu ta biết “Anh thật sự hát rất hay, Idol à!”

Advertisements